Lạc Băng Hà nói: “Bói thế nào?”
Mị Âm phu nhân giãn mặt, mỉm cười nói: “Đóa hoa này có thể cho quẻ.”
Thẩm Thanh Thu lòng cũng hơi ngứa ngáy, ngồi thẳng hơn chút, không biết Mị Âm phu nhân đối với nhân duyên của Lạc Băng Hà, sẽ nói thế nào.
Mị Âm phu nhân dưới ánh nhìn chăm chú của hai người, mỉm cười nhận đóa hoa kia, tinh tế đoan trang. Sau đó, nụ cười cứng đờ.
Thẩm Thanh Thu hiếu kỳ nói: “Thế nào?”
Mị Âm phu nhân nhíu mày, lại nhìn lần nữa, biểu tình trên mặt có chút giữ không nổi, như thể cực kỳ khó xử. Ngón tay lật lại, lại biến ra một đóa hoa nữa, xấu hổ cười nói: “Học nghệ của nô gia không tinh, đóa hoa này, hình như hơi sai rồi. Làm phiền vị tiểu tiên quân này, bốc quẻ lần nữa đi.”
Lòng Thẩm Thanh Thu càng thêm tò mò, vẫn kiên nhẫn đợi Mị Âm phu nhân nhận hoa lần nữa.
Mị Âm phu nhân hít sâu một hơi, cẩn thận đoan trang mở tầng tầng cánh hoa ra xem nhụy hoa nằm giữa, xác nhận mấy lần, biểu tình trở nên lúc đỏ lúc trắng.
Ánh mắt Lạc Băng Hà bất động thanh sắc dừng trên người nàng, lặng lẽ siết chặt tay.
Mị Âm phu nhân chần chờ mở miệng: “Này… Nô gia cũng không dám nói chắc chắn.”
Thẩm Thanh Thu lòng hơi trùng xuống: “Nói thế nào?”
Mị Âm phu nhân vừa định mở miệng, Lạc Băng Hà đột nhiên cười lạnh một tiếng, xoay người mỉm cười nói với Thẩm Thanh Thu: “Sư tôn, nếu nàng ta còn không biết rõ, hà tất phải phí thời gian làm gì.”
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-xuan-son/4605060/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.