Chẳng cần đi đâu xa. Trên tại cái hành lang ban nãy mà Thu Phong bán hành cho Porteur cũng có một cái phòng VIP ngay bên cạnh đó, thế là nhóm người Thu Phong, Minh Viễn và Porteur tiến vào trong.
Lúc này Porteur đứng đó, hắn chẳng dám ngồi dù đã được tay MC và Minh Viễn mời ngồi hết lần này đến lần khác. Cuối cùng thấy thế Thu Phong phải lên tiếng, ngồi trên cái ghế bành rộng lớn, kế bên Thu Phong là Quốc Thiên còn lại là Lục Nương. Gã nói:
“Còn không ngồi xuống đi?”
Chắc có lẽ vì ngại, hoặc là vì đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với những người thượng lưu như Thu Phong và Minh Viễn. Tuy nhiên cái nỗi sợ đối với người đàn ông da ngăm kia thì trên hết.
Minh Viễn thì ngồi ở vị trí chủ vị, một cái ghế đơn trong bộ bàn ghế gỗ ấy, hắn lần nữa khuyên Porteur nên ngồi xuống đi.
“Ngồi đi! Có ai ăn thịt cậu đâu mà sợ Porteur?”
Nghe thế Porteur khẽ gật đầu, cuối cùng hắn ngồi vào cái ghế đơn đối diện với nhóm người Thu Phong. Hắn im lặng, chẳng dám nói gì. Hắn cũng chẳng dám nhìn Lục Nương thêm lần nữa, mặc dù cô ta cực kì quyến rũ. Nhưng hắn lo cho cái mạng của mình hơn. Không biết những người này đến đây để gặp hắn có mục đích gì.
Cơ bản Porteur tham gia đấu trường chỉ mới hơn một tháng mà thôi. Rất nhiều chuyện hắn không hiểu, chưa kể hắn cũng chẳng quen biết ai để mà hỏi, cũng chẳng ai nói cho hắn. Ngoài luật lệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883228/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.