“Kinh mạch, huyệt đạo thần thánh đến mức như vậy sao?”
Cả hai anh em nhà họ Nguyễn kinh ngạc nhìn nhau.
“Hèn gì hồi nãy anh đứng như bức tượng cho ổng đánh!”
Lúc này Quốc Thiên không nể nang gì thằng anh mình, nó chỉ vào mặt Thu Phong mà cười lên hô hố như được mùa.
Chẳng quan tâm đến lời trêu chọc của thằng em trai, Thu Phong đứng đó lặng yên mà suy nghĩ. Dường như ban nãy tâm trí hắn xuất hiện những đốm nhỏ li ti gì đó, chẳng lẽ đấy là 108 đường huyệt đạo hay sao?
“Phong! Đứng yên đó!”
Bất chợt Tô Lâm tiến về phía Thu Phong bảo hắn đứng yên.
Sau một hồi Tô Lâm sờ mó, ấn ấn cái gì đó khắp trên người hắn một loạt với gương mặt đầy sự khinh hỉ lẫn kinh ngạc. Cuối cùng lão ta nói:
“Làm sao mà có thể đả thông nhanh đến vậy được?”
“Có chuyện gì sao chú Lâm?”
Thấy vẻ mặt đầy nghi hoặc của Tô Lâm, khiến Thu Phong cũng phải tò mò buột miệng hỏi.
“Nãy giờ tao chỉ nói cho hai đứa biết về thủ pháp, nhưng chưa hề nói cách dạy. Khi nãy liên tục đánh vào người thằng Phong cốt yếu là để khai thông kinh mạch bị tắc trong cơ thể nó, nhưng không có nghĩa rằng khai thông 108 đường huyệt đạo.”
Thực chất khai thông 108 đường huyệt đạo không thể nào dùng đến tác động bên ngoài. Mà phải dùng chính nội công bổn mạng để khai thông. Dẫn các dòng chảy luân chuyển liên tục qua các huyệt đạo để bên trong mỗi huyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883172/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.