Châu Lang vốn là một thành phố trung tâm kinh tế lớn nhất cả nước. Nơi đây không có biển, cũng chẳng có núi, chẳng thể nào mà khiến ngành du lịch ở đây phát triển mạnh được. Ấy thế mà vẫn có khá nhiều người thích du lịch ở cái thành phố này đó chứ?
Thứ nhất là về nền công nghệ. Như đã nói Châu Lang cũng là một thành phố công nghệ xếp hạng cao trên toàn thế giới. Trùng trùng lớp lớp sự hiện đại được thể hiện ở đây, tuy nhiên giữa cái thành phố đầy rẫy công nghệ ấy vẫn tồn tại một nơi khá là hoang sơ. Đó là sông Cửu Châu. Sông Cửu Châu là một dòng sông trải dài khắp từ đầu đất nước Xích Quỷ cho đến phía cuối cùng của đất nước và kết thúc cuộc hành trình của mình tại biển cả mênh mông kia.
Nơi này là một trong số ít những nơi trên đất nước Xích Quỷ còn giữ lại vẻ hoang sơ của nó. Dẫu vậy chỉ có một phần nhỏ của dòng sông, một khu đất nhỏ vỏn vẹn chưa đến 1km vuông được giữa lại. Đa phần dòng sông Cửu Châu khi chảy qua Xích Quỷ đều chảy qua giữa lòng thành phố, bắt buộc người ta phải làm một cái cầu bắt ngang qua nó, nhưng các vùng lân cận sông chảy qua hầu hết đã được chiếm dụng làm đất đai để sở hữu. Duy nhất chỉ có một nơi như đã nói ban nãy là còn giữ lại nét hoang sơ của mình mà thôi. Nó giống như một cái công viên công cộng có dòng sống thì đúng hơn.
Và nơi này cũng chính là nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883142/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.