“Chúc mừng anh. Anh trai!!”
Quốc Thiên nở một nụ cười thật sâu với thằng anh trời đánh trước đó vài ngày là kẻ thù của hắn.
Thật sự mà nói cho đến ngày hôm qua dù rằng Quốc Thiên cúi đầu cám ơn Đình Thu đi nữa nhưng hắn nhất quyết vẫn không muốn nhận Thu Phong bằng anh.
Lúc ấy Đình Thu có nói với hắn rằng Thu Phong không hề biết đến sự tồn tại của Quốc Thiên. Trước khi mất trí nhớ Thu Phong chẳng biết Quốc Thiên là ai, và sau khi mất trí nhớ cũng vậy. Ấy vậy mà sau khi bố già Nhất Phương nói với Thu Phong về sự tồn tại của một người em trai còn đâu đó ngoài kia, thì Thu Phong muốn tìm em trai mình. Nhưng ông ấy lại không muốn hắn tìm ra em trai mình sớm, có cơ hội gặp thì tốt. Đừng cố tiếp cận nó.
Đó cũng là nguyên do khiến Thu Phong về sau mải mê công việc của mình quá nên quên đi rằng mình có một đứa em trai. Một phần cũng vì có lỗi khi không tìm em mình sớm hơn, một phần vì những gì hắn gây ra cho em trai mình. Nên giờ khi nhận được Quốc Thiên, Thu Phong chỉ muốn bù đắp phần nào cho nó.
Sự tình ngày hôm nay một phần Đình Thu cố tình để Thu Phong phát hiện ra chứ không phải đi nói với Thu Phong chính xác người em trai của hắn la ai. Bởi Đình Thu đã thấy chuyện này không thể dấu được nữa.
Thứ nhất là vì Quốc Thiên đã bắt đầu sử dụng khả năng của mình, cái khả năng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883120/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.