Thu Phong nở một nụ cười, hắn gật cái đầu của mình như thể hiện rằng hắn đã hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Hắn không biết là ý của ai, kẻ đó đã làm trái ý của hắn. Hắn không hề muốn gộp hết lại dưới trướng mình một cách công khai, cơ bản hắn chỉ muốn điều khiển các lão đại của các băng đảng mà thôi. Và hắn là người đứng sau, với cái bộ mặt này hắn không thể nào xuất hiện nhiều được, nếu như vậy rất dễ hỏng chuyện.
“Đây là ý của ai?”
Bằng một giọng rất bình thường, cơ bản chỉ để hỏi chứ không mang hàm ý trách móc, Thu Phong nhìn bốn người đang quỳ một chân trước mắt mình hỏi.
“Là ý của tôi thưa thiếu gia!”
Kẻ lên tiếng là Thành Chân.
“Vì sao?”
Thu Phong nhíu mày cúi xuống hỏi.
“Xin thiếu gia thứ lỗi, chuyện này tôi không thể giải thích ở đây.”
Gương mặt Thành Chân mỉm cười nhìn Thu Phong một cách đầy tự tin. Cái ánh nhìn ấy vừa khiến Thu Phong thưởng thức vừa khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn bèn nói:
“Vậy đi vào trong rồi nói!”
“Khoan đã thiếu gia, sau khi hoàn thành bước này đã …”
Thành Chân bỗng lên tiếng ngăn cản Thu Phong. Giọng nói ngọt ngào của Lục Nương vang lên:
“Cho người mang rượu lên!”
Hôm nay toàn những chuyện khó hiểu xảy ra xung quanh mình, Thu Phong quay sang nhìn Lục Nương vẫn cứ đang quỳ ở đó ngắm nhìn cái cổ xinh đẹp trắng nõn có một hình xăm bông hoa trên đó.
“Cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883119/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.