“Bụp bụp bụp bụp bụp …”
“Thằng tiếp theooo!! Lên một lượt mười thằng tao xem … Chúng mày bị điếc à? “
Ở đâu đó tại quận Thiên Lang. Nơi này là một bãi đất trống khá rộng, trước đây nó từng là một khu nhà tập thể nhưng do giải tỏa để mở đường lớn hơn, trong thời gian ấy nơi này tạm thời là một vùng đất trống. Một nơi đủ rộng rất thích hợp cho việc ẩu đả, quan trọng là cũng không có người dân ở quanh đây.
Một cảnh tượng quen thuộc thường xuyên xuất hiện trong câu chuyện này. Một người đánh với nhiều người.
Từ trên nhìn xuống ta thấy hàng chục thân ảnh đang đứng một tụm lại với nhau. Tụm người ấy chia ra thành một tụm nhỏ khoảng hơn mười người, mười người này tay lăm lăm những cây típ sắt lao vào đánh một thân hình người đàn ông không mấy cường tráng, phải nói hắn khá gầy thì mới đúng.
Ấy vậy mà mười người kia dường như chẳng làm gì được một thân ảnh ấy. Thân ảnh khá gầy kia phải nói ăn không biết bao nhiêu cây gậy sắt vào người nhưng hắn lại chẳng hề hấn, thay vào đó một thân tay không hắn chấp cả mười người có vũ khí, chính cái tay không ấy của hắn lại chặn những cây sắt đánh vào người. Khi thì hắn đánh trả lại người ta, khi thì hắn lĩnh đòn. Chừng hai phút sau mười người kia kiệt sức vì mệt, còn thân hình ấy vẫn đứng sừng sững như chưa cho chuyện gì xảy ra, chân không run, mặt không tái.
Dần dà gương mặt mà một con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883106/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.