“Ầm ầm... Tách tách tách tách... Rào ràooooooooo...”
Ngoài trời bây giờ mưa giông bắt đầu nổi lên, sóng biển vỗ ầm ầm vào nhà tù khiến bọt biển bắn tung tóe. Trên trời sét đánh liên tục một cảnh tượng tối mịt khiến ai cũng cảm thấy sợ về sức mạnh thiên nhiên này.
Giông bão chuyện thường xuyên xảy ra ở cái đảo Giang Nam này. Khí hậu thời tiết khắc nghiệt như vậy ít có tàu thuyền nào mà có thể tới được đây một cách nhẹ nhàng, giông rồi sẽ tới bão thế đấy! Cái khu vực này các chuyên viên khí tượng cũng chẳng thể nào mà dự đoán được, nó thích thì nó có thôi chẳng có bất cứ dấu hiệu báo trước nào cả.
Dưới mưa lão cai ngục trưởng một mình đứng đó, bộ áo choàng vốn đang bay phất phơ trong gió thì giờ đã bị mưa làm cho ướt đến nặng trĩu rũ rượi xuống đất.
Một người đã bước một chân sang nửa bên kia cuộc đời mà giờ đây phải lo lắng, lo lắng một chuyện gì đó đến lão cũng không biết. Lão chỉ biết sâu trong lão đang cảm thấy bất an, bất an đến sợ.
Không phải vì tên sát nhân tâm thần kia, lão không hề bất an về hắn ta mà lão bất an về một chuyện khác lão cũng không rõ là chuyện gì.
Lúc này trên tầng 2 của nhà tù IUI.
Chính xác mười tiểu đội đang tập trung nơi này, tập trung vì một thứ à không vì hai thứ, hai thứ đó là hai người Giang Nam – Thụy Hải.
Súng! Không được phép bắn tù nhân... Nhưng Thụy Hải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883057/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.