Trước cửa một quán bar nhỏ, nơi đó tụ tập mấy chục thanh niên to lớn trai tráng lai láng. Từ Châu Âu đến Châu Á, Châu Phi đến Bắc Mỹ tất cả đều có.
Abid kẻ người Châu Phi mà Thu Phong chú ý nhất đang đứng sừng sững trước mặt Thu Phong như đạng chờ gì đó.
Chỉ mới hai tháng không gặp Thu Phong cảm nhận được sự ổn trọng hơn hẳn trong con người của Abid, một người suốt ngày ở trong một cái dinh thự để làm một tên bảo vệ quèn thì chẳng bao giờ có thể khá hơn nổi.
Không ra ngoài không tiếp xúc thì cuộc sống cứ như cầm tù vậy, chẳng ngộ ra được thứ gì, không vươn trãi cũng chẳng nhận ra được cái gì.
.......
“ Mục đích sống của tôi là gì? Tôi đang làm cái gì đây? Cứu rỗi quốc gia này sao? Cứu rỗi những con người cùng cực này sao?
Đây là đang sống sao? Một thế giới tôi chẳng biết rõ về nó... tôi đang cố làm cái gì vậy?
Tạo ra chết chóc để giải quyết mọi thứ sao? Tôi... tôi... tôi giết hết tất cả họ rồi... A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A “
Một tiếng hét lớn vang lên giữa một đêm trăng máu.
Một hình ảnh, một con người quỳ gối trước hàng đống xác chết hiện lên.
Một người mặc một bộ giáp kì quái màu đen trên tay cầm một thanh trường kiến dài hơn một mét hình đầu lâu.
Quay lại kỹ hơn để nhìn thì gương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883048/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.