Trên một ngọn núi cao nguyên phủ trắng tuyết. Nơi đó có hàng chục cho tới cả trăm người chết, máu chả, nhuộm đỏ một vùng.
Duy nhất chỉ còn hơn mười người còn sống trong số đó.
“ Phựt! “
Một ngọn lửa hiện ra trong màn đêm. Tuyết tuy đã ngừng rơi nhưng mây vẫn che mất mặt trăng, thế nên đối với người bình thường rất khó để nhìn nhưng với những kẻ trang bị đầy đủ kính áp tròng hồng ngoại thì khác. Dù trong đêm họ vẫn có thể nhìn rõ như ban ngày.
Về những kẻ dị năng thì không cần cái thứ vướng víu đó.
Một lần nữa Nhất Phương châm điếu xì gà lên đi về phía tên dị năng còn sót lại.
Lúc này Thiện Nhân cũng đã hóa hai tay lại bình thường mà đi đến bên cạnh Nhất Phương.
Kẻ bay lơ lửng kia được cho là một tên dị năng cực kì mạnh, hắn khoác trên người bộ áo thun trắng phong phanh trong cái thời tiết lạnh tới âm độ này. Trên người hắn khắp từ trên xuống dưới toàn máu và máu, máu của hắn cũng có của người khác cũng khó. Đầu tóc của hắn lúc này phải nói như một ổ quạ, nói chung nhìn tổng thể tên này như một tên ăn mày đáng thương.
Tuy nhiên đó là người ngoài sẽ nghĩ vậy, nếu những ai biết được sự thật một mình hắn chiến đấu với gần mười dị năng giả cấp cao cùng theo đó là một đại đội gồm vài trăm người được trang bị súng ống đầy đủ.
Vậy mà hắn vẫn sống! Chứng tỏ hắn không hề yếu chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883007/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.