- Năm 2184, tháng 1, ngày 28, Tết âm lịch.
“ Lão gia! Ngài nên trở về đi thôi, tuyết bắt đầu rơi dày hơn rồi. “
“ Qua đoạn này là tới nơi ở của hắn! “
Trong một ngọn núi cao nguyên phủ trắng bởi tuyết. Nơi đó có khoảng mười người mặc những chiếc áo khoác đen lông thú để chống lại cái lạnh của thời tiết này. Trong số mười người ấy, kẻ đẫn đầu là một người không mấy xa lạ – Nhất Phương.
Đi bên cạnh Nhất Phương kẻ vừa nói chuyện là một gương mặt khá là quen thuộc nhưng lại có vài phần trẻ trung – Thiện Nhân. Hiện tại cách với thực tại mười năm, Thiện Nhân lúc này cũng chỉ hai mươi mấy tuổi.
Lần này hắn đi theo ông chủ của mình tức Nhất Phương đến vùng núi này để gặp một người, trên tay hắn lúc này cũng cầm theo một chiếc hộp vuông được gói kĩ lại bằng vải.
Đoàn những người đi theo Nhất Phương tất cả đều là hộ vệ của ông, họ đi theo mục đích nhằm bảo đảm an toàn cho Nhất Phương.
.....
Tầm nửa tiếng sau trận mưa tuyết rơi dày đặc, gió nổi càng ngày càng mạnh nguy cơ sắp xảy ra bão tuyết.
“ Lão gia về đi thôi, tình hình như thế này không mấy khả quan nguy cơ sẽ xảy ra bão tuyết. Vả lại hôm nay cũng là sinh nhật của nhị thiếu gia nữa, ngài cũng nên đi về thôi! “
Đi được một đoạn dài cảm thấy thời tiết không ổn, trong tình trạng này nếu có ai muốn ám sát Nhất Phương sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883006/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.