Sau lời nói của Thu Phong thì lão Hữu Nghĩa im lặng một hồi rồi lên tiếng “Tôi không biết cậu ra sao nhưng tính cách của cậu nói chuyện với tôi từ nãy tới giờ tôi thấy cậu cũng được. Muốn tôi bán mảnh đất ấy cho cậu thì tôi có một điều kiện” “Chú nói đi!” Thu Phong thẳng thắn nói.
Cậu cũng biết lai lịch ông ta cũng như lão Đức Công kia nhưng nhân vật nào làm ông ta phải ngồi trong này thì cậu cũng chưa điều tra kỹ.
Hữu Nghĩa nhìn Thu Phong chầm chậm nói “Tôi có một thằng con trai bây giờ chắc cũng trạc tuổi cậu tên là Cao Xuân Dũng. Từ khi tôi vào đây thì nó mới được một hai tuổi nhưng vợ tôi bị cho là khắc tôi nên tôi mới phải ngồi tù và họ lấy đó là lý do đuổi hai mẹ con họ đi. Tôi ngồi trong này cố mọi cách để giúp mẹ con họ nhưng bất lực. Tất cả tiền tài hay sự giúp đỡ của tôi đều bị người nhà chặn đứng hết, phải chăng tôi chỉ còn địa chỉ nhà của họ, nếu không tôi cũng chết trong này từ lâu rồi.”
Nói xong khóe mắt ông Hữu Nghĩa chợt chảy ra một dòng nước mắt, ông vội vàng lau đi và lấy từ trong tờ giấy ra viết một cái gì đó đưa cho Thu Phong rồi nói “Đây là địa chỉ của mẹ con họ, nếu cậu muốn mảnh đất kia tôi sẽ cho người sang tên cho cậu, cậu không phải mất một đồng nào. Nhưng với điều kiện cậu phải chăm sóc cho hai mẹ con họ đợi tới ngày tôi ra tù. Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1882951/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.