Chưa tới mười phút kể từ khi Thu Phong xuất hiện. Cả Thiên Cẩu bang chưa ai làm Thu Phong bị thương một tí nào kể cả một vết trầy.
Phi Hùng bang chủ Thiên Cẩu đã bị Thu Phong đánh bại trong một nốt nhạc, tình hình hiện tại của hắn bây giờ là được vinh dự làm con tin cho Thu Phong.
Toàn thể im lặng một cách đáng sợ. Phi Hùng bị đao kề cổ không thể nào làm gì được bằng cách nằm im, kể cả không có thanh đao trên cổ thì Phi Hùng cũng không tài nào ngồi dậy nổi. Bởi chân của Thu Phong đạp lên ngực hắn. Tưởng tượng cứ như quả tạ cả mấy trăm kg đè lên người vậy, không tài nào nhúc nhích nổi.
Dù bị Thu Phong khống chế nhưng với bản chất gan lỳ có sẵn trong máu Phi Hùng nghiến răng nói “Mày có ý gì? Sao không chém tao mà bắt tao lại?”. Thu Phong cười đểu nói “Mày biết sự yếu kém của bản thân chứ?”. Phi Hùng làm vẻ mặt thách thức “Thì sao?” “Đi theo tao”. Phi Hùng ngạc nhiên “Hả?”.
Thu Phong nhấc cây kiếm ra khỏi cổ Phi Hùng nói “Tao nói mày đi theo tao!”. Thấy Thu Phong đã bỏ đao ra khỏi cổ mình Phi Hùng ngồi dậy “Rầm” “Nằm im đó!” Chưa kịp ngồi dậy thì một lần nữa Phi Hùng lại bị Thu Phong đạp vào ngực ấn xuống đất.
Phi Hùng đau đớn gào lên “Chẳng phải mày nói tao đi theo mày sao?”, nghe vậy Thu Phong lắc đầu nói “Mày đã trả lời đâu?”. Cắn chặt răng Phi Hùng dứt khoát nói “Không thích!”. Thu Phong híp mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1882940/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.