Đại Tam vừa dứt lời thì mực đen đã tràn ngập trên mặt đất, dâng cao đến mắt cá chân, Tử Dung kêu lên: “Không nhấc chân lên được.”
Mọi người đều cố gắng nhấc chân khỏi lớp mực đen nhưng không thể, chân bọn họ bị dính chặt trong mực, cho dù là nhấc lên hay dời bàn chân qua chỗ khác cũng không được.
Mực càng ngày càng dâng cao, phút chốc đã ngang đầu gối của tất cả. Lữ Thuần Dương thấy không ổn, cứ kiểu này, mực dâng cao hơn nữa có thể nhấn chìm, khiến mọi người đều chết ngạt, hắn thầm nghĩ thứ mực này được tạo ra bởi tà linh, vậy thì Sát Đế có thể đối phó được.
Nghĩ vậy, Lữ Thuần Dương liền dùng Sát Đế đâm mạnh xuống lớp mực trước mặt.
Không ngờ Sát Đế đang tỏa hồng quang là thế, nhưng khi đâm vào mực thì hồng quang tắt lịm.
“Hả!” Lữ Thuần Dương không thể tin vào mắt mình, liền rút Sát Đế lên xem, nhưng càng không thể ngờ đến ngay cả Sát Đế cũng bị dính chặt vào mực, dù hắn có cố gắng dùng sức đến thế nào cũng không rút thanh kiếm lên được.
Phía bên kia, Tử Dung cũng đang vận yêu lực để điều khiển hoa lá của mình, nhưng các dây leo giờ này đã bị mực phủ chặt, dính bệt lại với nhau, không nhúc nhích một chút nào.
Khi tất cả vẫn còn hoang mang thì mực đã dâng cao tới bụng của mọi người, và vẫn tiếp tục dâng lên, không có dấu hiệu gì là ngừng lại. Ngọc Ngân bắt đầu lo lắng: “Không lẽ, chúng ta cứ thế này ư?”
Lữ Thuần Dương hiểu ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-ky/1710021/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.