Quay về chốn xưa, tình cũ tan theo làn gió. Hứng khởi đến thăm giáo sư, nợ nần lại chồng chất.
Tiêu tiền, tiêu tiền, lại tiêu tiền! Quan Tam nằm bẹp ở trên giường, một tay cô bứt tóc, tay kia vẫn cầm chặt cái điện thoại. Không phải xem tin nhắn, cũng không phải lên mạng đọc báo. Cô đang mở ứng dụng máy tính trong điện thoại, tính toán tổng số tiền cô tiêu xài suốt mấy ngày nay. Càng tính càng nhức nhối, càng tính càng hết hồn. Mẹ nó! Nửa tháng nay tiêu hết của cô sáu vạn. Nuôi người tốn tiền quá!
Quan Tam nhảy xuống giường, đi qua đi lại quanh người Hứa Già. Hứa Già đang "gặm" sách cạnh bàn học. Từ lúc được trả công một khoản tiền "nho nhỏ" kia, nàng khui ra từ trên người Quan Tam rất nhiều đồ dùng thiết thực. Ví dụ như laptop mới tinh, các loại tài liệu ôn thi đại học mới nhất. Nàng cũng không còn để ý đến những chuyện bên ngoài nữa, chỉ chuyên tâm ở trong trạng thái thánh hiền, chăm chú ở nhà học hành.
Loại trạng thái này khiến Quan Tam căm thù đến tận xương tủy, cô mất tiền vì cái gì chứ? Chẳng lẽ không phải là hưởng thụ "sung sướng" sao? Chả lẽ không phải là được "ăn mặn" sao? Kết quả đây! Hứa Già từ sáng đến tối cũng chỉ toàn học với học, không hề ngó ngàng gì đến cô. Chả lẽ em ấy không cảm thấy bí bách sao? Phải nghĩ cách mới được.
Quan Tam giả vờ ho khan, nói: "Em không cần phải học nhiều thế đâu." Cô cầm tay Hứa Già kéo lên. "Đến đây, chúng ta cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/190691/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.