Nửa che nửa đậy nửa lời thật lòng, toàn tâm toàn ý toàn lực tương trợ.
Thời gian quay trở lại lúc sáu giờ rưỡi tối, sau khi Quan Tam cùng Mao Thuận ra ngoài "đánh giặc", Hứa Già đi vào căn phòng nhỏ mà nàng tò mò đã lâu. Trước lúc mở cửa, tay nàng hơi run run, loại tâm trạng này thật khó nói. Ba phần kích động, ba phần căng thẳng và ba phần thấp thỏm, nhưng vẫn có một phần mong ngóng.
Căn phòng nhỏ chỉ rộng khoảng mười mấy mét vuông, vậy mà vẫn có phòng vệ sinh, tuy nhiên nơi đó được thiết kế có khoảng cách, hơn nữa lại sạch sẽ sáng sủa. Toàn bộ căn phòng chỉ đơn giản có một cái giường cùng một chiếc ghế sofa. Một người phụ nữ mang thai đang dựa nửa thân trên giường, nàng mỉm cười nhìn Hứa Già.
Toàn thân Hứa Già như tê dại, tai nóng tim đập. Trời ạ, đây có phải là cái mà người ta gọi là phong thái nữ thần không? Ánh mắt đung đưa, lay động lộ ra mười phần lẳng lơ, khóe miệng nhếch lên khơi dậy ngàn loại dục vọng. Thật đúng là khiến lòng người say đắm, quan tâm yêu chiều, hận không thể móc tim móc phổi ra để có được nụ cười của mỹ nhân.
Hứa Già lơ đãng nhìn vào đôi mắt của Linh Ngọc, bỗng như bị chìm sâu vào bên trong, nàng vô ý nói ra những lời luôn giấu ở trong lòng: "Mình không cam lòng cứ như vậy mà mất hết tất cả... Mình phải quay về... mình muốn báo thù... mình muốn..."
Trong miệng Linh Ngọc thốt ra những lời điềm đạm, mềm mại nói: "Em đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/190690/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.