Diệt Huyết Sát, ngao du Địa Phủ dần lộ chân tướng. Sinh con sáng tỏ được thân thế, cuộc sống trở lại như cũ.
Hứa Già nhanh trí nói với Tống Nhã: "Tống Nhã à, không phải em biết ly hồn sao? Chướng Nhãn Pháp* này không có tác dụng với hồn phách, em thử ly hồn xem, sau đó ra ngoài tìm viện trợ."
*Phép thuật che mắt.
Tống Nhã gật đầu, hai người chạy đến một lớp học nhìn có vẻ an toàn. "Em đi rồi, chỉ còn lại mình chị thì liệu có sao không? Chẳng may..." Tống Nhã lo lắng hỏi.
"Đừng lo cho chị, Quan Tam đã cho chị mặc Hoàng kim Bạch Giáp rồi. Thừa dịp Huyết Sát vẫn chưa hoàn toàn khống chế cả trường, em nhanh ra ngoài đi. Còn chần chừ nữa thì càng thêm nguy hiểm." Hứa Già cực kỳ sốt ruột. Tống Nhã nghe lời, nàng ngồi vào ghế rồi nhắm mắt bất động.
Thời gian như ngừng trôi, Hứa Già trông giữ thân xác Tống Nhã, không ngừng nhìn điện thoại di động, sóng điện thoại vẫn không hiện lên. Hứa Già bất an ngồi im một chỗ, khắp phòng học tối đen, nàng muốn bật đèn nhưng tay chân mềm nhũn, không có sức lực để đứng dậy, chỉ có thể nương theo ánh sáng yếu ớt trong điện thoại di động mà tự an ủi chính mình.
Soạt soạt soạt. Một âm thanh từ xa truyền đến, Hứa Già đã quá quen với âm thanh này, tóc gáy nàng dựng đứng, da đầu như tê dại, nàng lùi về phía sau theo bản năng. Kẽo kẹt. Cánh cửa phòng học từ từ mở ra, Hứa Già hoảng sợ, nàng trợn tròn mắt nhìn cái khối đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/1421713/chuong-31-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.