Loạn thất bát tao đi kiếm tiền, khó khăn liên tiếp trong sinh hoạt.
Trong trại tạm giam, Quan Tam đang mím chặt môi, nén cơn thịnh nộ. Cảnh sát không cho cô gặp mặt Điêu Vô Thủ, lý do vì Điêu Vô Thủ là tội phạm nguy hiểm, không thể tiếp xúc. Hết cách, Quan Tam đành yêu cầu được gặp Sở Bất Cụ, cảnh sát chấp nhận.
Mấy ngày bị giam trong tù khiến ông chủ Sở mất đi dáng vẻ lanh lợi, đầu tóc bù xù, chòm râu cá trê bị thiếu mất một nửa, trông ông càng giống như chuột chết dưới tay mèo vậy.
"Nhìn ông kìa, đại giáo sư Chuột à, chẳng phải ông đang mở một lớp dạy học đấy sao? Tại sao bị bắt vào đây vậy?" Quan Tam châm chọc.
Sở Bất Cụ uất ức nói: "Khỏi phải nhắc. Tôi cũng chẳng làm gì xấu, chẳng qua tôi chỉ tuyên truyền ưu điểm và tầm quan trọng của loài chuột thôi. Kết quả là bị người ta tố cáo, cho rằng tôi lừa đảo. Cô thấy tôi có oan không?"
"Vô lý! Ông tuyên truyền ưu điểm loài chuột mà cũng có người đến học ư?" Quan Tam khó hiểu.
"Dĩ nhiên, vì muốn chiêu sinh nên tôi phải tìm một cái tên khóa học nghe thật oách, tôi gọi nó là lớp đào tạo trẻ em - nhân tài tương lai của thế kỷ 22." Sở Bất Cụ nói xong liền đắc ý.
"Trẻ em sao?" Quan Tam kinh ngạc trừng mắt.
Sở Bất Cụ mỉa mai: "Thời nay nhà nào cũng có trẻ con. Cha mẹ đều luôn muốn con mình tốt lên nên có bao nhiêu tiền cũng đổ hết, rất dễ lừa gạt. Hơn nữa nếu muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/1421712/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.