Nữ nhân thông minh bất an nghi ngờ, bầy yêu tranh ăn đến sập cả nhà.
Nhìn thấy Quan Tam, Mao Thuận tức cành hông. "Mười rưỡi cô mới đến. Cô nghĩ có thể kiếm được tiền mà không phải đi làm à? Không có cửa đâu."
"Coi kìa... Nhỏ mọn thế nhỉ? Không phải tôi nhờ cô thay tôi trông ca sáng sao? Còn nổi giận chi nữa?" Quan Tam bất mãn nói.
Mao Thuận lạnh mặt, cầm tạp dề ném vào Quan Tam, xoay người định vào phòng. Quan Tam kéo cô lại, cười lấy lòng: "Giận thật à? Bằng hữu với nhau cả mà..."
Cô kéo Mao Thuận ngồi trên băng ghế, nói: "Tôi muốn hỏi cô một việc. Cô và Linh Ngọc sinh con như thế nào vậy?"
Mao Thuận quệt miệng, liếc nhìn Quan Tam cùng Hứa Già: "Sao nào? Các cô cũng muốn có em bé sao?"
"Không phải chúng tôi." Quan Tam kể lại chuyện tối qua. "Bao Viên bảo chúng tôi hỏi cô."
"Sao cô đi tin lời cái tên Bao Viên chứ?" Giọng điệu Mao Thuận đầy vẻ khinh miệt.
"Sao lại không tin? Cô ta cứu cô và vợ cô đấy." Quan Tam hơi mất hứng, cô không thích loại người vong ân phụ nghĩa.
Mao Thuận không để tâm suy nghĩ đến Quan Tam, trừng mắt nói: "Cô ta á? Cô ta cứu cái gì chứ?"
Hứa Già thấy hai người hơi căng thẳng, vội vàng cười nói với Mao Thuận: "Bao Viên thật ra không tệ đâu, cô ấy xem các cô là bằng hữu, chủ động cùng Quan Tam đi cứu cô mà. Hơn nữa nhờ có cô ấy cảnh báo Linh Ngọc tỷ tu Thiên Đạo không được biến hóa về nguyên hình, nên chúng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/1421701/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.