Sau khi Lăng Tiêu đi được năm ngày, tới lượt Bạch Nguyệt với em họ đi tới, đi theo còn có Lư Mộng Mộng.
“Chúng tôi phải về rồi.” Em họ trả lại Lý Trình rượu, “Anh có nước trái cây không?”
“Ha ha, cậu không biết uống rượu?” Âu Dương Huy cười, pha một ly nước chanh đưa tới.
Bàn chiêu hồn nhô ra một góc từ trong ngực Bạch Nguyệt, nhìn chằm chằm ly nước trái cây đầy nhung nhớ.
Bạch Nguyệt hết cách: “Thêm một ly.”
Khốn Tiên Tác không vui, đây không phải là bất công rõ ràng sao? Nó không cam lòng cũng thò đầu ra để nhấn mạnh sự tồn tại của mình.
Bạch Nguyệt không thể làm gì khác hơn, nói: “Thêm một ly rượu…”
Nước trái cây với rượu được bưng lên, bàn chiêu hồn không kịp chờ tiến tới cọ cọ ly nước trái cây, Khốn Tiên Tác thì ngâm mình trực tiếp trong rượu đến mơ mơ màng màng.
“Ồ, mọi người còn ở lại à?” Minh Hồng đi từ trên lầu xuống.
Em họ được chứng kiến tận mắt chân dung siêu cấp của Minh Hồng, giờ đối mặt người thật lập tức xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.
“Đến chào một tiếng rồi đi.” Lư Mộng Mộng thoải mái để một túi nước quả lên bàn.
“Ồ.” Minh Hồng ngồi một bên, tự mình mở bình rượu uống.
“Chị họ thi xong, định về nhà ở một khoảng thời gian.” Em họ không dám nhìn Minh Hồng nên đành nhìn chòng chọc ly nước trái cây, “Em cũng nên về Âm Phủ.”
“Ừm…” Âu Dương Huy gật đầu, “Phán Quan đâu?”
Em họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-di-van-luc-chi-ma-lau-quy-anh/3092594/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.