Lăng Tiêu cảm thấy mình chắc chắn đã tèo.
Trong phòng bệnh, mặt lão Diêm Vương rõ ràng như thế, gần trong gang tấc, hình như còn thở dài.
Âu Dương Huy thở phào nhẹ nhõm: “Tỉnh rồi à?”
Lão Diêm Vương xoa bóp Lăng Tiêu: “Sao lại tỉnh chứ?”
Lăng Tiêu sững sờ nhìn chòng chọc lên trần nhà, không biết nên trả lời thế nào cho phải.
Trong phòng hai người tăng thêm một cái giường, lúc đầu đã chật chội lắm rồi, giờ thêm lão Diêm Vương không chịu cô đowns đứng canh giữ một bên, thể trạng khổng lồ chen chúc khiến cả phòng không còn chỗ để đi.
“Tôi còn sống?” Lăng Tiêu khó khăn mở miệng.
Âu Dương Huy cười nói: “Còn sống là tốt rồi.”
Lão Diêm Vương nói tiếp: “Sao bệnh của cậu không nguy kịch thêm chút nữa, nhanh lên.”
Lương Liêm với Ngu Thanh ở một bên cười trộm.
Lăng Tiêu mơ mơ màng màng, cái đầu dạng hồn thể hơi mờ lại trồi lên, Âu Dương Huy tay mắt lanh lẹ, thi triển kỹ năng đập chuột chũi, kịp thời gõ hồn hắn trở về.
Lăng Tiêu hôn mê mấy ngày, cơ thể suy yếu, thỉnh thoảng hồn thể lại trồi lên nhưng lần nào cũng bị Âu Dương Huy gõ trở về, hại lão Diêm Vương không vui chút nào.
Thấy tình hình Lăng Tiêu từ từ ổn định, không có hi vọng thu hồn, lão Diêm Vương buồn phiền thở dài, khoát khoát tay xem như tạm biệt.
Sao khi lão Diêm Vương đi, thể tích căn phòng rộng rãi hơn rất nhiều.
Lăng Tiêu cảm thấy cuống họng mình khát khô, khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-di-van-luc-chi-ma-lau-quy-anh/3092592/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.