Hắn nhìn ta chăm chú, không biết bốc từ đâu ra cảm hứng:
"Nhưng nếu khi xưa nàng chưa gả cho ta, liệu nàng có thích Ninh Trầm không?"
Ta nhất thời nghẹn lời: "Đương nhiên là không."
Ninh Yếm vẫn chăm chú nhìn ta: "Thật chứ?"
Ta gật đầu mạnh mẽ: "Thật mà, ta thích chàng."
Ninh Yếm nheo mắt cười, ghé sát tai ta, nhẹ giọng nói: "Đêm nay ta có chuẩn bị y phục mới, mặc cho nàng xem."
Hắn hôn lên má ta: "Loại nàng từng nói."
Ta lập tức hiểu hắn đang nói gì.
Trước kia ta từng đọc thấy trong thoại bản, từng năn nỉ hắn chơi thử một lần.
Nhưng khi đó Ninh Yếm chỉ liếc qua, nói chuyện đó quá sỉ nhục, quyết không chịu.
Vậy mà bây giờ lại đồng ý? Mắt ta sáng rỡ, trong lòng cũng thấy dễ chịu hơn phần nào.
Dù khi xưa nhận nhầm người, nhưng nói đi nói lại, ta đúng là thích hắn hơn.
Nhưng đúng lúc ấy, có hạ nhân vội vã đến báo: Ninh Trầm phát bệnh.
Ninh Yếm cau mày: "Bệnh gì?"
Người hầu ấp úng: "Hình như là… cái bệnh ấy…"
Ta luống cuống, chiếc áo khoác trong tay cũng rơi xuống đất.
Ninh Yếm không kịp để ý tới y phục, kéo tay ta đi xem tình hình.
Còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy mẹ chồng đang mắng người.
"Con đã ra nông nỗi này rồi? Vậy mà còn dám giấu ta? Rốt cuộc là ai đã hại con thành ra như vậy? Ta phải tìm nàng ta tính sổ!"
Ta thật chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Ninh Yếm nhất quyết lôi ta vào.
Thấy chúng ta đến, mẫu thân càng thêm kích động:
"Con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-phu/5302830/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.