Thanh Hạnh đứng giữađình viện, sớm đã đốt trầm hương, thấy chúng ta đi ra, hứng thú cườinói: “Hôm nào không bằng hôm nay, hiện tại được không? Thanh tiểu thưmuốn dùng chiếc đàn nào, Thanh Hạnh đi lấy.”
Thần sắc của Liễmthờ ơ hờ hững, dáng vẻ không có chút hứng thú, Thanh Hạnh trông cũngkhông có mấy phần muốn nghe ta đàn, có thể nói như vậy, hơn phân nửa làvì Liễm, nhưng hiện giờ lại thấy hắn như vậy, cũng có chút sững sờ.
Ta khẽ cười, nói với Thanh Hạnh: “Đi thôi, chúng ta chờ ở đây, hay là lấychiếc đàn tranh do chính tay thiếu gia của ngươi tự mình làm đi.”
Thanh Hạnh liếc mắt nhìn sắc mặt của Liễm, Liễm lại vô cùng thản nhiên chuyển mắt nhìn ta, vừa trầm trĩnh vừa phức tạp, cuối cùng cũng gật đầu, không nói gì.
Thanh Hạnh mang chiếc đàn tranh vào trong đình, nét mặtvô cùng thận trọng, hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, cảm giác khôngkhí có phần không đúng.
Ta nhìn hắn mỉm cười trấn an, sau đó bước đến bên đàn tranh, ngón tay thon dài khẽ nâng, một khúc “Chiến ThaiPhong” hùng hồn phát ra.
Nhưng Liễm lại không hề cử động, giọng nói vang lên không có chút cảm xúc: “Nếu muốn đàn, vậy đổi thành ‘Tư Quy’ đi.”
Ta ngước mắt nhìn lên, hắn lại không hề nhìn ta, ánh mắt ương ngạnh, biểu cảm nhìn không mấy thân thiết.
Ta khẽ thở dài, đổi thành một khúc “Tư Quy”.
“Vút” một tiếng, “Trạm Lô” ra khỏi vỏ, kiếm quang uốn lượn tựa như Kinh Long.
“Cửu trọng thiên, ý trì trì, thủ ký thất huyền đồng, huy kiếm ỷ thiên cao.Tứ hải bình, lục hợp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-ky-kinh-hong-chieu-anh/1491287/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.