Ngày hôm sau, cậu nhóc Lãng Lãng mang theo Nicole đang bị thương nặng đến lớp đúng giờ, Nghiêm Kí bất đắc dĩ theo sau làm cái đuôi của cu cậu, nụ cười cưng chiều hiện rõ trên khuôn mặt.
Lãng Lãng do ôm chó cưng nên không thể đi giày, Hạ Vũ nhìn người đàn ông cao to đang tỉ mỉ đi giày múa cho cháu, rõ ràng anh là cậu, nhưng đã đảm nhiệm vai trò của một người cha. Trước cảnh tượng ấm áp này, trái tim Hạ Vũ thấy mềm dịu.
Nicole nằm ở khu vực dành cho phụ huynh, bên cạnh chân Nghiêm Kí, ngoan ngoãn không làm ồn. Trước lúc vào học, các cô bé, cậu bé đều hào hứng vây quanh nó một hồi nhưng đến lúc vào lớp cuối cùng cũng vâng lời tập luyện. Hạ Vũ phát hiện thấy Lãng Lãng quy củ hơn nhiều, mặc dù vẫn không nhịn được lén lút rì rầm trò chuyện với Nicole, nhưng tần suất giảm hơn trước, làm việc riêng trong giờ cũng bớt đi không ít, chắc hẳn là đã được cậu dạy dỗ.
Buổi học hôm nay trôi qua trong yên bình, nhưng có mấy lần khi Hạ Vũ nhìn ra cửa lớp học thì phát hiện thấy một người phụ nữ chăm chú nhìn các bé tập luyện. Hạ Vũ thầm nghĩ, có lẽ vị phụ huynh ấy có việc gì đó, nên thừa dịp các bé đang chỉnh sửa lại tư thế, cô liền đẩy cửa bước ra.
Người đứng ngoài cửa là một người phụ nữ tóc dài, sắc mặt trắng bệch, tiều tụy, khoảng bốn mươi tuổi, khi thấy Hạ Vũ đi ra liền đưa mắt nhìn cô.
Hạ Vũ khẽ mỉm cười hỏi: "Chị là phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diu-dang-den-ben-anh/94287/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.