Hạ Vũ rón rén bước vào nhà, mặc dù là ngày cuối tuần nhưng mẹ, chị gái và cả em trai cô đều không có nhà. Sau khi tắm xong, Hạ Vũ nhìn ba đang bận rộn cắt cái này, làm cái nọ trong bếp, bóng lưng già nua mà cô đơn. Cô dựa vào khung cửa nghĩ lại hồi còn bé, tất cả mọi người đều quây quần bên bàn ăn, ba mẹ để dành những món ngon nhất cho ba chị em cô, còn ba chị em chỉ vì ai nhiều hơn, ai ít hơn mà cãi nhau ỏm tỏi. Một bữa ăn đã trôi qua trong ầm ĩ như thế.
Bắt đầu từ lúc nào, sự ầm ĩ đó đã một đi không trở lại, mỗi thành viên trong gia đình đều có khoảng lặng của riêng mình? Người duy nhất không thay đổi, phải chăng vĩnh viễn chỉ có ba luôn nấu những món ăn ngon cho mọi người?
Hạ Vũ mỉm cười giấu đi nỗi buồn, xắn tay áo lên nói: "Ba ơi, để con giúp ba."
Buổi tối trước khi đi ngủ, Hạ Vũ nhận được tin nhắn từ một số lạ: "Chuyện hôm nay cảm ơn cô nhiều. Lãng Lãng đã làm phiền đến cô, cảm ơn cô đã cứu thằng bé. Một lần nữa tôi xin lỗi về sự thất lễ của mình trước đây. Chúc cô mọi điều tốt lành, Nghiêm Kí."
Hạ Vũ đọc tin nhắn rồi im lặng suy nghĩ, nếu không có chuyện hôm nay, phải chăng người đàn ông kiêu ngạo này còn lâu mới cúi đầu xin lỗi cô hết lần này đến lần khác?
Nằm trên chiếc giường mềm mại, Hạ Vũ tin rằng, anh ta thật sự rất yêu cháu mình. Một người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diu-dang-den-ben-anh/94286/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.