Ý nan bình 意难平: tâm nguyện khó yên.
- ----
Ba năm sau, phía tây bắc trấn Lộc Đầu.
"Không thể đánh như vậy. Hắn đá vào hạ bộ ngươi thì cũng phải biết ổn định tay. Đàn ông con trai bị đá vài cái thì làm sao, lông còn chưa mọc xong, không đá vào chỗ quan trọng được đâu."
Đứa nhỏ nghe vậy xong khịt mũi dụi mắt một cái, một dáng vẻ vô cùng tủi thân. Hàn Tử Phu không nhìn nổi, đành xoa đầu nó một phen, làm rối tung bím tóc mẹ nó cất công tết cho.
"Nói mới hai câu đã khóc, ngươi là con gái à? Ngươi nhìn xem bọn họ bị ngươi đánh đến vậy mà cũng không khóc một tiếng. Nói đi cũng phải nói lại, công phu đánh nhau này của ngươi học từ đâu thế, hay là cha mẹ nhà ngươi ngày nào cũng đánh nhau à? Sao lại dạy ngươi thành đảng chỉ biết cào mặt thế này? Nếu đám mọi rợ bên kia lại vượt Thiên Sơn đến khích chúng ta, ngươi chỉ biết nhào lên cào mặtbọn chúng, coi có mất mặt không?"
Hắn còn muốn nói nữa, nhưng lại trông thấy một tiểu binh đang chạy về phía mình: "Lĩnh quân, ngài trở về đi, Hồ tướng quân đang tìm ngài."
Bọn họ ở nơi này ỷ trời cao hoàng đế xa, nước cạn rùa nhiều, tướng quân với cả lĩnh quân gọi bậy bạ lên hết. Hàn Tử Phu lúc trước còn muốn chỉnh lại cho đúng, sau phát hiện cũng chỉ là uổng công vô ích, đành từ bỏ, mặc cho bọn họ gọi.
Nghe vậy hắn đẩy đứa nhóc trong tay qua một bên:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-quan-son/2757821/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.