"Anh thử nói một từ chết nữa xem, tôi sẽ làm cả nhà anh phải xuống mồ đấy anh có tin không?"
Nói xong Vũ Nam Phong lại lượn một vòng quanh chiếc xe để tìm Lục Nhã Vy.
Tổng Gia Tuệ đi tới bên cạnh Lục Nhã Vy, phát hiện cô đang nhìn về hướng Vũ Nam Phong mà khóc thút thít, khuôn mặt nhỏ trắng bệch.
"Anh Phong, Vy Vy ở đây.."
Vũ Nam Phong nhìn về phía có tiếng nói phát ra, trong lòng buồn vui lẫn lộn, sải bước chạy lại, sự lo lắng trong ánh mắt cũng dần dần biến mất, anh bước tới bên cạnh Lục Nhã Vy quỳ gối xuống, hai tay đỡ lấy cô ôm vào lòng.
Tổng Gia Tuệ vội vàng nói "Nhẹ tay chút, cô ấy bị thương rồi, anh đừng có dùng lực quá".
Một bên má của Lục Nhã Vy dựa vào vai anh, tiếng nói thều thào yếu ớt.
"Không đau nữa rồi, anh đừng lo lắng!"
Cô vẫn còn có thể cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch của anh.
Xe cứu thương rất nhanh cũng đã tới nơi nhưng Vũ Nam Phong và Hoàng Minh Huân đã từ chối sự cứu chữa của người trong bệnh viện, Vũ Nam Phong lái xe đưa hai người bị thương về nhà anh. Tống Tiến Thành đã bị trúng kế ở trong bệnh viện, vì vậy nơi duy nhất họ có thể tin tưởng đó chỉ có thể là địa bàn của chính mình.
Đồng thời, cùng với bọn họ về còn có Lucy.
Nhạc Thế Luân đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, ngấm ngầm đưa Lucy đi.
Trên xe, Tống Gia Tuệ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-doi-anh/3715598/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.