Tống Gia Tuệ lo lắng “Trần Nam! Tôi không hề biết gì về anh ta!”
“Lừa tôi?” hắn ta lại giáng một cái tát vào má bên kia của Tống Gia Tuệ, nói “Không quen hắn mà hắn lại cứu cô từ tay bọn thuộc hạ của Tống Tiến Thành? Không quen biết hắn mà hắn lại đuổi theo xe của Dương Hoàng An? Không quen biết hắn mà chúng mày lại hẹn gặp nhau ở quán cà phê à?”
“Đó đều là sự ngẫu nhiên”.
“Tên quân sư quạt mo của cô cứ một hai ngày lại đi tìm hắn cũng là ngẫu nhiên à? Cô ngốc thật hay giả vờ ngốc, rõ ràng hắn ta đã thích cô rồi!”
Tống Gia Tuệ im lặng, cũng hối hận hơn bao giờ hết tại sao nhất định phải kiểm tra xem Lăng Nguyên rốt cuộc có phải là Hoàng Minh Huân hay không...
Sau vài phút, Lăng Nguyên đã lên trên rồi, bên người còn có mấy tên vệ sĩ đi theo sau chứ không hề phải là một thân một mình.
Trần Nam cũng không nói thêm gì, chỉ có ánh mắt là tràn ngập sự hận thù.
“Tôi còn tưởng người phụ nữ này trong lòng anh là thế nào, hóa ra cũng chỉ như một con đứng đường cấp cao” Trần Nam cười lạnh lùng “Có điều cũng đúng, dù gì cũng là người phụ nữ bị Hoàng Minh Huân chơi nát đi rồi, dù có thủ đoạn thế nào thì cũng chẳng phải thật lòng đâu!”
Lăng Nguyên không muốn phí lời cũng hắn ta “Anh hẹn tôi đến chẳng phải là để xem xem Tống Gia Tuệ trong lòng tôi là gì à? Nói điều kiện đi!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-doi-anh/3646608/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.