Hân Hân cứ chạy trong đau đớn và nước mắt, khi ra khỏi biệt thự, cô đi lang thang trên con đường vắng bóng người, bước chân đi chậm dần lại, sức cô không còn đủ để tiếp tục chạy như ban nãy, cô đã thấm mệt.
Màn đêm yên tĩnh như thế lâu lâu lại có một cơn gió lạnh thổi qua, khiến đôi vai gầy bất giác run lên, những chiếc lá theo chiều gió cuốn thổi bay vào chân cô, đôi chân vẫn lê bước không định hướng, ngay chính cả bản thân cô cũng không biết nên đi đâu bây giờ khi tâm trí hoàn toàn trống rỗng.
- Ting ting ting… - tiếng còi xe tải kêu inh ỏi.
Hân Hân vẫn không hề để tâm, cô vẫn đi như thế, chiếc xe tải càng ngày càng đến gần, nó không có dấu hiệu ngừng lại.
Một bàn tay nhanh chóng ôm lấy Hân Hân nhảy qua phía sang đường, anh lấy thân mình đỡ cho cô, hai người thoát chết trong gang tấc.
Hân Hân như chợt tỉnh khỏi giấc mộng, mắt cô dần dần mở ra, ngay trước mắt cô là ….Kai, cô đang nằm trên người anh ấy, là khi nãy anh ấy cứu cô hay sao?
- Tiểu thư, cô đi như thế rất nguy hiểm, sao lại bỏ đi mà lại không nhìn thấy xe hay sao? – Kai nén chịu đau đớn của cú tiếp đất khi nãy.
- Tôi… tôi… - giọng Hân Hân nghẹn lại rồi nhỏ dần dần, một vài giọt nước mắt rơi xuống, rồi tiếp sau đó là cả cơn mưa nước mắt.
Hân Hân úp mặt khóc thật lớn trong lòng Kai, anh bối rối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-anh-va-em/1901144/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.