Sau khi đọc nhật ký của nguyên chủ, Quý Ngôn cảm thấy sử dụng tới người này cũng không tồi, mềm mại ngốc manh. Lận Trọng Trình ở trong sách muốn cái gì có cái đó, tất nhiên là không hy vọng người yêu của mình quá mức cường thế.
Từ từ cháo mới nhừ, mới tốt.
Lận Trọng Trình vuốt tay nhỏ của Quý Ngôn nói: “Tại sao lại nói như vậy?”
“Tôi cái gì cũng đều không hiểu, mới vừa rồi còn cự tuyệt ngài, cảm giác không tốt cho lắm.” Cậu càng nói thanh âm càng nhỏ.
Lận Trọng Trình nâng mặt Quý Ngôn lên, nói: “Cậu còn nhỏ, rất nhiều việc chậm rãi thích ứng, không vội.” Theo sau lại hỏi: “Biết bạn giường cái gì không?”
Trước hết nên nói rõ ràng quan hệ của hai người, để tránh cành mẹ đẻ cành con, chọc một thân phiền toái.
Quý Ngôn lắc đầu, Lận Trọng Trình từ ngăn kéo lấy ra chìa khóa xe cùng thẻ phòng, tiếp tục: "Xe này ở bãi đậu xe ngầm của khách sạn, thẻ phòng này là gian phòng xép, lát nữa tôi sẽ lại cho cậu một cái thẻ ngân hàng, định kỳ chuyển tiền vào trong đó.”
“Đây là có ý tứ gì?” Quý Ngôn ngây thơ hỏi.
“Hiện tại hai người chúng ta chính là loại quan hệ này, tôi nuôi cậu, cậu hầu hạ tôi, tôi có nhu cầu sẽ nói với cậu, và cậu không thể cự tuyệt.”
“Vậy nếu là,” Quý Ngôn tạm dừng, “Vậy nếu là tôi hầu hạ không tốt phải làm sao bây giờ?”
Lận Trọng Trình sống hơn ba mươi năm, không ai nói điều kiện như vậy với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-luu-tra-xanh-xuyen-sach/2960735/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.