Hắn còn chưa nói xong Quý Ngôn đã đạp phanh gấp, Vương Tuấn theo quán tính lao về phía trước, liên tục hét lên kêu đau: “Mẹ mày, chạy nhanh như vậy làm cái quái gì? Không nhìn thấy tao còn chưa có thắt đai an toàn sao?”
Quý Ngôn nhàn nhạt nói: “Vậy anh thắt dây an toàn cho đàng hoàng đi, tôi lái xe không giỏi, lát nữa sẽ phanh gấp lại, cẩn thận đừng để văng cái đầu ra ngoài."
Vương Tuấn nghe thấy lời này, nhìn lại Quý Ngôn với biểu tình lãnh đạm. So với Quý Ngôn lúc trước khi thấy hắn liền trốn không dám nói lớn tiếng thì Quý Ngôn bây giờ khác hoàn toàn. Lúc này hắn lại đang ngồi trên xe của cậu, vẫn là thành thật chút mới tốt, hắn thầm nghĩ chờ lát nữa xuống xe sẽ thu thập Quý Ngôn sau.
Quý Ngôn lái xe một mạch đến vùng ngoại ô rồi chạy thẳng lên núi, khi Vương Tuấn phát hiện ra thì đã quá muộn, vội vàng hỏi: "Mày không phải muốn đi ngân hàng sao? Bây giờ mày lại lái xe lên núi làm gì, mày muốn mang tao đi đâu?”
"Đi đến chỗ tốt nha,” Quý Ngôn cười nói, “Nơi đó có rất nhiều tiền, cả đời cũng tiêu không hết.”
Vương Tuấn nửa tin nửa ngờ hỏi: “Thật sao?”
“Thật nha.” Ngớ ngẩn.
Xe dừng ở trên đỉnh núi, Quý Ngôn xuống xe đứng ở chỗ lan can cách đó không xa. Vương Tuấn khó hiểu, xuống xe, đang chuẩn bị hỏi Quý Ngôn tiền ở đâu, lại bị Quý Ngôn túm lấy, một tay cậu vặn cánh tay hắn ra sau, còn một tay trực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-luu-tra-xanh-xuyen-sach/2960649/chuong-51.html