"Không thể nào thế được!", Huyền Võ Tiên Quy cũng chẳng khác là bao, cơ thể khổng lồ lắc lắc, hét toáng lên, cặp mắt to bự kinh người trợn to. Một con hồn thú đỉnh cấp sống cả vài tỷ năm như nó cũng mất bình tĩnh, không ngừng lẩm bẩm gì đó. Nó mất rất nhiều công sức mới mang kiếm dẫn lôi ra khỏi núi kiếm nên biết rõ thanh kiếm ấy mạnh cỡ nào! Huyền Võ Tiên Quy cũng không dám đối mặt trực tiếp với kiếm mang của kiếm dẫn lôi, mà một thằng nhóc chưa đến 10 ngàn tuổi lại dựa vào cái gì làm được?
"Khốn kiếp! Đúng là không nên để cho cậu ta tiến vào mê cung chết chóc mà!", Huyền Võ Tiên Quy càng thêm hối hận, thậm chí còn có suy nghĩ hay là mình trả một cái giá lớn ra tay giết chết Tô Minh luôn...
Trong lòng nó đang rất do dự, còn thầm thử điều khiển mê cung, sau đó, nó liền cạn lời vì phát hiện mình không thể khống chế được mê cung nữa. Là chủ nhân của dung khí, mà lại không sử dụng được nó? Đó là điều hoàn toàn không có khả năng. Nhưng mà, điều ấy lại xảy ra.
Huyền Võ Tiên Quy cũng biết lý do tại sao lại thế, do luồng kiếm mang kia của kiếm dẫn lôi đã phá hủy một số cơ quan trong mê cung. Giờ, mê cung chết chóc đã bị tổn hại. Trong tình huống đó, nếu Huyền Võ Tiên Quy còn muốn điều khiển mê cung thì cũng bó tay.
"Cứ xem sao đã", mặt mày Huyền Võ Tiên Quy âm u, cuối cùng vẫn quyết định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-tong-su/641202/chuong-2822.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.