Diễm Huyền Kình không hiểu sao cảm thấy bản thân như thằng hề.
"Thằng nhãi Tô cẩn thận, có nguy hiểm, chết tiệt! Tất cả đều do tôi!", cơ thể Diễm Huyền Kình run rẩy, điều này rất hiếm thấy, ông ta rất hối hận, ánh mắt đầy nôn nóng, hoảng loạn đến mức run rẩy, người ông ta rét lạnh, vừa có chút bồn chồn, vừa không biết nên làm gì.
Ánh mắt bà lão Hồng sáng lên.
Đáy lòng bà ta vô cùng khiếp sợ và còn có chút vui vẻ.
Dường như, chẳng cần Minh Thương ra tay thì Tô Minh cũng phải chết rồi!
Trận pháp bao phủ vùng đất Khôi Tiên bỗng nhiên mạnh mẽ hơn cả mười lần, tất cả chúng đều là tác phẩm của Huyền Võ Tiên Quy, mà mục đích của Huyền Võ Tiên Quy khi làm vậy là gì chứ? Tất nhiên là nó không muốn Tô Minh rời khỏi vùng đất Khôi Tiên rồi.
Nói cách khác, cho dù Tô Minh và Mạc Thanh Nhạn vẫn còn sống ở vùng đất Khôi Tiên, e rằng cả hai sẽ vĩnh viễn ở lại vùng đất Khôi Tiên, đây có khác gì sống không bằng chết chứ?
"Diễm Huyền Kình, khuyết điểm lớn nhất của ông chính là quá tự tin", bà lão Hông liếc nhìn Diễm Huyền Kình, thầm nghĩ.
Suốt hàng tỉ năm qua, ấn tượng mà Diễm Huyền Kình để lại trong lòng mọi người ở Chúng Sinh các chính là cường thế, bá đạo, lỗ mãng, nhưng bà lão Hồng biết rõ Diễm Huyền Kình thật ra rất thông minh.
Nhưng khổ nỗi, Diễm Huyền Kình lại cực kỳ sùng bái vũ lực, lại càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-tong-su/641172/chuong-2792.html