Khi Bethany tỉnh dậy, buổi sáng quá đẹp đến nỗi cô không thể đón chào nó bằng một cái nhíu mày. Ánh mặt trời ùa vào phòng ngủ qua lối cửa sổ, dát màu vàng lấp lánh lên tóc và mặt anh. Họ chung nhau một chiếc gối - một hình ành ghi dấu thời khắc hai người sẽ vĩnh viễn bên nhau kể từ lúc này. Anh lót một tay bên dưới gáy Bethany, bàn tay khum hờ bên ngực trái của cô. Cả hai đều khỏa thân, và cô đắm chìm trong cảm giác được vây quanh mùi đàn ông khó cưỡng của anh.
Cô thở ra khoan khoái. Lần đầu tiên trong tám năm, cô đã có thể lăn qua lăn lại trên giường trong đêm. Đúng như lời anh nói, Ryan đã ôm cô lên nhiều lần để đổi bên, giúp cô có thể dụi vào lưng anh hay rúc vào vòng tay khõe khoắn của anh. Tựa như được ở trên thiên đàng.
Anh khiến cô giật mình khi đột nhiên thì thầm vào tóc cô, “Em sẽ ăn sáng cùng anh như thế này chứ?”.
“Trong nhà bếp?” Cô khúc khích. “Ý anh là không mặc áo quần gì hết?”
“Nếu mặc thì còn gì là vui nữa?”
“Với điều kiện là anh nấu ăn. Khi em chiên trứng, dầu cứ văng tứ tung.”
“Trái cây và bánh mì vòng thì có văng đâu nào.” Anh lại nghịch nghịch đầu nhũ hoa. “Môi anh mà áp vào đây sau khi nhấp một ngụm cà phê nóng hổi thì ra sao nhỉ.”
Bethany thấy nhoi nhói đâu đó bên dưới khi nghĩ đến cảnh đó.
“Anh sẽ phết kem ít béo lên khắp người em rồi liếm sạch”, anh cất giọng khàn khàn. “Em có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/1415454/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.