Ánh trăng chiếu rọi xuyên qua cửa sổ phòng ngủ, phủ lên mọi thứ một lớp bạc sóng sánh. Nằm trên giường ôm chặt Bethany trong lòng, Ryan đăm đăm nhìn khuôn mặt cô, thầm nghĩ sao cô lại xinh đẹp đến nhường ấy, những đường nét thanh tú mỏng manh như được tạc bằng sứ. Anh kề môi hôn theo đường chân mày rồi lần xuống mũi, thích thú với hơi thở đứt quãng của cô và cách cô bấu chặt lấy vai anh. Anh di di môi sang vành tai hình vỏ sò và nghịch nghịch dái tai cô.
“Em có thể làm gì để đẹp lòng anh đây?” Cô đột nhiên lên tiếng, cố xoay đầu khiến anh trượt mất nụ hôn định gieo xuống môi cô.
“Chỉ cần em tồn tại”, anh thủ thỉ. “Chỉ cần ở bên anh. Đó là tất cả những gì anh muốn, anh cần, hơn những gì anh từng mơ mình có thể nhận được.”
Anh cảm thấy mũi cô chun lại bên dười cằm anh, một thói quen mà mỗi khi nhìn thấy anh không khỏi mỉm cười. “Đừng đánh trống lảng, Ryan. Anh hiểu rất rõ ý em là gì mà. Em vẫn còn là lính mới tò te, anh cần cởi mở để em có thể làm tất cả mọi thứ khiến anh phát cuồng. Anh có thích nịt tất và quần áo nylon không?”
Anh mỉm cười trong tranh tối tranh sáng. “Lại Kate đấy à?”
“Chị ấy bảo đàn ông thích thế.”
“Hừm, anh thích. Nhưng không thấy hứng thú khi nhìn chúng.”
“Vậy chứ anh thích gì nào? Em thực sự muốn biết, Ryan. Làm anh hài lòng rất quan trọng đối với em.”
Anh chỉ muốn ngả cô ra và ngấu nghiến cô thôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/1415453/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.