Lôi Khế Nhĩ vừa xuống phi cơ, vợ chồng Ngải Đức đã ra sân bay đón, cậu vội vàng nói lời tạm biệt với Mông Nã, ngồi trên xe nhà Ngải Đức. Mẹ Lý Ngang rất lo lắng tình trạng vết thương của Lôi Khế Nhĩ, vừa mới vào trong xe, liền đem quần áo Lôi Khế Nhĩ xốc lên xem xét.
Mẹ Lý Ngang nhìn mũi khâu vết thương bên dưới băng gạc, lập tức đau lòng khóc.
Lôi Khế Nhĩ luống cuống vội an ủi bà ấy, “Con thật sự không có việc gì rồi. Miệng vết thương tuy rằng thoạt nhìn thực đáng sợ, nhưng kỳ thật không có sâu.”
“Con bây giờ còn đau không a?”
Lôi Khế Nhĩ lắc đầu, cho dù đau cũng không thể thật sự nói cho bà biết. Mẹ Lý Ngang khóc rất thảm, so với cậu là nạn nhân dáng vẻ còn khổ sợ hơn, Lôi Khế Nhĩ biết bà đau lòng, trong lòng cậu cũng không thoải mái. Cậu biết bản thân mình không nên bướng bỉnh, sớm biết vậy nghe lời Mông Nã cứ cho tụi cướp lấy balo thì đã không ra cớ sự này.
Đều do cậu không hiểu thói đời, thiếu kinh nghiệm, quá non nớt.
“Dì, thực xin lỗi.” Cậu rõ ràng cảm giác được, mẹ Lý Ngang sau khi nghe xong câu đó, thân thể cứng đờ một chút, khóc dữ dội hơn.
“Đứa nhỏ này thật là!”
Lôi Khế Nhĩ bối rối.
“Con sao lại gọi chúng ta là chú, là dì ? Lý Ngang không phải đã cầu hôn con rồi sao !”
Lời nói vừa rồi của mẹ Lý Ngang, như đang thả một quả bom khiến Lôi Khế Nhĩ nổ tung, cả người muốn ngất xỉu, cậu nhìn về phía dì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-uoc-cua-de-con/15398/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.