Hai người dùng cơm xong, hỏi thăm người trong nhà hàng xem có biết khách sạn nào đây không, không nghĩ tới gần khu vực này không có khách sạn phải đi một đoạn đường rất dài. Hiện tạị cũng đã 8 hay 9 giờ tối rồi, có hơi trễ một chút.
Mông Nã dắt tay Lôi Khế Nhĩ, đi đến những nơi nào đông người, rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa, đường phố tối có chút đáng sợ. Một số nơi có vẻ rất nguy hiểm, Mông Nã đột nhiên cảm thấy đây là quyết định sai lầm.
Nhưng mà đã không kịp rồi, bọn họ bị vài tên người lạ vây quanh, Mông Nã tuy rằng nghe không hiểu, nhưng mơ hồ đoán được bọn họ là muốn đe dọa lấy tiền. Lôi Khế Nhĩ tựa hồ nghe hiểu một chút, hung hăng trừng mắt nhìn bọn cướp, mãnh liệt lắc đầu.
Ngốc a, đừng phản kháng bọn họ a! Mông Nã không muốn lấy đá chọi đóa, dù gì cũng không quen biết hay có hận thù gì với bọn cướp nên chỉ cần đưa tiền thì chúng nó sẽ cho đi.
Mông Nã đang muốn lên tiếng, lại bị một tên cướp bên cạnh hung ác đẩy ngã.
“Mông Nã!” Lôi Khế Nhĩ lo lắng cho hắn, muốn lao tới tấn công nhưng xung quanh đồng bọn tụi cướp đông như thế chắc chắn sẽ không buông tha cho cậu, một kẻ tiến lại gần kéo balo của cậu xuống.
“Lôi Khế Nhĩ, đưa cho bọn chúng tiền đi ~~~” Mông Nã đối Lôi Khế Nhĩ nói.
“Không muốn!” Lôi Khế Nhĩ cự tuyệt, không cam lòng, quật cường giãy dụa. Vì cái gì muốn cậu đưa ba lô cho bọn chúng, bằng cái gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-uoc-cua-de-con/15397/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.