Nắng xuyên qua khe cửa nhỏ, bên khung cửa sổ vang lên vài tiếng ríu rít êm tai. Một tiếng ngáp ngủ vang lên trong căn phòng gác mái, theo sau đó là một bóng người thân thể siêu vẹo đứng thẳng dậy, trong giọng nói vẫn pha lẫn vài phần ngái ngủ:
- Lại đến lễ Nguyên Khánh rồi sao? Thật phiền phức.
Hắn đi đến bên cạnh cửa sổ nhìn xuống phía dưới, nơi đang tập trung vài đứa trẻ vẻ mặt do dự nửa muốn nửa không đang được một nam nhân trung niên dắt ra cỗ xe đang đợi sẵn bên ngoài. Có vài đứa trẻ đứng ở trong nhà hướng về phía cửa gào khóc. Đáp lại chúng là vẻ mặt kiên định như đang hướng về tương lai tươi sáng hơn của những đứa trẻ ngồi trên xe, dù rằng tương lai của chúng cũng xa xăm khó biết.
- Lần này sẽ có bao nhiêu người thành công?
Ngoài phòng văng lên tiếng gõ cửa, hắn hướng về phía đang phát ra âm thanh hô lớn:
- Đã dậy, đã nói các ngươi đừng gọi cửa.
- Vũ thiếu, ngươi mau ra đưa tiễn bọn hắn. Đây có thể là lần cuối cùng…
- Nhảm nhí.
…
Những chuyện xảy ra hàng năm này đối với Đường Lưu Vũ không phải lần đầu tiên cũng chẳng phải cuối cùng. Hắn vốn không cha không mẹ, được một cô nhi viện lớn trong thành phố nhận về nuôi dưỡng. Những đứa trẻ có tư chất tốt sẽ được các gia đình giàu có nhận nuôi, còn lại chỉ có thể dựa vào thức tỉnh để đổi đời. Cái gọi là tư chất rất khó nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2427082/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.