Thanh niên dừng lại một nhịp, quay đầu về phía sau dùng ánh mắt hội ý với hai người còn lại rồi mới nhìn sang Đường Lưu Vũ:
- Nghĩa phụ đã nói những gì khi tặng ngươi chiếc đồng hồ này?
Đường Lưu Vũ đã hiểu ra, nghĩa phụ mà tên này nhắc đến chính là người năm đó đã tặng chiếc đồng hồ này cho hắn. Đường Lưu Vũ nhớ rất rõ những lời nam nhân kia từng nói, cũng như hứa hẹn sẽ nhận nuôi hắn sau đó một đi không trở lại. Đó là chuyện của quá khứ xa xôi khi Đường Lưu Vũ còn rất nhỏ. Hiện tại hắn đã trưởng thành, sắp đến tuổi rời khỏi cô nhi viện, không còn trông chờ những thứ phù phiếm kia nữa.
- Thì ra là hắn.
- Ngươi đã nhớ ra?
- Không có gì đặc biệt.
Thanh niên áo đỏ vẻ mặt khó hiểu, quay đầu nhìn thanh niên còn lại thì nghe được lời giải thích:
- Ta được biết khi đó nghĩa phụ được bên trên triệu tập khẩn cấp, có lẽ không đủ thời gian giải thích với hắn. Hơn nữa khi đó Đường Lưu Vũ còn rất nhỏ, không tiện tiết lộ nhiều bí mật. Nếu không hắn mới là người gia nhập sớm nhất, trở thành thủ lĩnh chứ không phải ngươi.
- Đừng nói lời thừa thải.
Thanh niên áo đỏ tỏ vẻ khó chịu với đồng bọn rồi quay lại với Đường Lưu Vũ:
- Đây là một câu chuyện dài, chúng ta vừa đi vừa nói.
Đường Lưu Vũ tỏ vẻ khó hiểu:
- Tại sao ta phải đi với các ngươi?
- Cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diet-nhan/2427080/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.