“Em gọi tôi là cái gì?” Cố Diệp Canh ánh mắt tối sầm lại, nắm cằm Vinh Quân nói: “Cố tiên sinh?”
“Cố tiên sinh, xin ngài buông tôi ra.” Vinh Quân hoảng loạn lên, trên trán mồ hôi ròng ròng, âm thanh có ý nhẹ nhàng run rẩy, vừa nãy ăn một bạt tay nên hai má ửng hồng phát sưng, nhìn qua vô cùng buồn cười.
Không hiểu người này vì sao lại hỏi vấn đề như thế, bộ tên gì rất quan trọng sao? Nếu như không gọi Cố tiên sinh, vậy thì phải gọi tên gì?
Cố Diệp Canh nhếch môi vẽ ra một đường lưỡi đao sắc bén, dùng ánh mắt chần chừ nhìn vào Vinh Quân, ngón tay cũng tăng thêm chút lực đạo.
Vinh Quân bị bóp đến đau nhức, lại cảm thấy bầu không khí quỷ dị, anh không kịp suy nghĩ gì gì, hiện tại bỏ qua mấy chuyện mạo phạm hay không ra mà dùng hai tay chống lên ngực Cố Diệp Canh dùng sức đẩy một cái, cố đem chính mình rút lui vài bước.
Cố Diệp Canh phản ứng cực nhanh nắm lấy tay anh hướng bên mình kéo lại, như muốn ôm anh vào trong lòng mình.
“Vinh Quân!” Thanh âm khàn khàn vang lên làm thân thể anh cứng ngắc, kinh ngạc giương mắt lên bày ra một mặt mờ mịt, ba chữ “Cố tiên sinh” cũng không nói, chỉ hỏi: “Ngài biết tên của tối?”
Anh sáng hiếm hoi trong mắt Cố Diệp Canh vụt tắt, sắc mặt còn khó coi hơn ban nãy.
Vinh Quân suy nghĩ một chút, lúng túng nói bổ sung: “À Hải tiên sinh có lẽ đã nhắc qua tên tôi.” Nói xong cố gắng trốn thóat khỏi vòng tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diep-huu-kho-vinh/127517/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.