Lúc điện thoại reo, Vinh Quân đang ngồi ở ghế tài xế, anh nhanh chóng uống hớp nước dằn bánh mì xuống.
Người gọi đến là cấp trên của anh tên Viên Chiêu, gã là người đại diện bên giải trí Tinh Hoàn, tuổi không lớn lắm, nhưng ngữ khí lại mấy phần cao ngạo “Đang ở đâu? Hải Lê đâu rồi?”
“Chúng tôi đang ở Phong Bạc Độ.” Vinh Quân nhìn trang viên xanh tốt bên ngoài cửa kính xe, “Tiểu Hải đang ở cùng vị Cố tiên sinh kia.”
“Cố tiên sinh?” Viên Chiêu ngừng một lát, điệu bộ có vẻ sắp làm khó làm dễ anh, không ngờ lúc mở miệng gã lại dùng âm điệu có mấy phần tôn kính mà nói rằng, “Tối nay Hải Lê có buổi biểu diễn, anh thu xếp thời gian đi nhắc nhở một tiếng. Nhớ kỹ thái đồ đàng hoàng một chút, anh cũng biết Cố tiên sinh là ai mà, ngàn vạn lần không thể mạo phạm. Còn nữa, đừng để lần sau tôi nghe được anh gọi Hải Lê là “Tiểu Hải”. Anh so với Hải Lê lớn hơn mười tuổi, tôi chưa có cầu xin anh gọi cậu ấy là anh Hải, nhưng gọi là “Hải tiên sinh” cũng không có gì sai đi? Vinh Quân, anh nên coi lại thân phận bản thân một chút, giới này chúng ta không dùng tuổi tác để xếp vai lứa, phiền anh chú ý dùm tôi”
Năm nay Vinh Quân đã 31 tuổi, tính cách thành thật hiền lành, bị cái người tên Viên Chiêu trẻ hơn mình chỉ dạy cho một trận liền không khỏi lúng túng, hai má cũng nóng lên.
Ngón tay anh nắm chặt, vò bịch bánh mì đóng gói thành mấy tiếng vang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diep-huu-kho-vinh/127516/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.