" Cố Uyển Dư ?"
Tô Mỹ Nhân nhìn thẳng lên giường, trong đầu cô đang nghĩ chắc chắn Thẩm Quân Tiêu và Cố Uyển Dư đang vận động với nhau, nhưng không ngờ lại chỉ có một mình Cố Uyển Dư đang trên giường không mảnh vải che thân mà tự mình uốn éo.
' Đúng là kinh tởm mà !'
" Cô...cô đang làm cái gì vậy ?"
Tô Mỹ Nhân ngạc nhiên nhìn Cố Uyển Dư. Cô ta xấu hổ vội vàng lấy chăn che lấy cơ thể mình lại. Trừng mắt nhìn Mỹ Nhân.
Tô Mỹ Nhân thấy vậy cũng chỉ nhếch mép cong tạo thành một đường tỏ sự kinh tởm rồi bước ra khỏi phòng.
Bản hợp đồng không thể lấy được thì cô cũng nên thu dọn đồ một chút, dù sao cũng nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Nằm dài trên giường, phóng mắt xuyên qua tường kính trong suốt, cô hờ hững nhìn những đám mây đang bay lơ lửng trên bầu trời. Dường như cuộc đời của cô cũng không khác gì những áng mây kia, cứ mặc gió thổi không biết trôi về đâu.
Sáng hôm sau, Mỹ Nhân dậy sớm, lựa một chiếc váy màu trắng, cổ ngắn ngang vai, dài tay, dáng ôm sát, lộ ra đôi chân dài miên man trắng nõn. Nhìn kín đáo nhưng lại vô cùng gợi cảm, tô một chút son lên môi rồi cầm theo túi xách xuống dưới.
" Chú Trịnh, cháu ra ngoài tới khuya mới về, không cần nấu cơm đâu nhé ."
" Tôi biết rồi, đi cẩn thận."
Tô Mỹ Nhân dặn dò lão Trịnh, nhìn ngó quanh nhà không thấy bóng dáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-vien-hang-a/2982608/chuong-33.html