Diệp Lâm Uyên còn chẳng kịp phản ứng, hơi thở đã bị Dương Dịch Xuyên ngang ngược cướp lấy. Cậu khoá chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, bàn tay còn lại bóp lấy bầu ngực tròn trịa mềm mại mà mình cực kỳ ưa thích.
Diệp Lâm Uyên bị hôn bất ngờ, hai mắt cô mở to hoảng hốt nhìn chằm chằm thiếu niên đang nghiền ngẫm môi lưỡi mình... Dương Dịch Xuyên có ý thức được đây là đâu không vậy? Diệp Lâm Uyên sợ muốn thót tim, ba mẹ cô đều đang ở dưới nhà, lỡ như họ phát hiện thì sao?
Theo bản năng, Diệp Lâm Uyên ra sức chống cự, cô nghiêng đầu né tránh, khó khăn lắm mới lách đầu sang hướng khác được một chút, hơi thở gấp gáp, giọng nói run rẩy vì hoảng sợ, "Đây... Đây là nhà chị đó!"
Dương Dịch Xuyên nheo mắt nhìn cô, môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ý vị. Con thỏ nhỏ này của cậu bình thường ngạo mạn bao nhiêu, lúc trên giường lại rụt rè bấy nhiêu. Cậu chống tay xuống nệm, nâng người mình dậy, khụy gối trên giường, giam cầm thân thể trần trụi của Diệp Lâm Uyên dưới thân mình.
"Anh khoá cửa rồi!" Dương Dịch Xuyên nhếch miệng cười, vừa nói vừa lấy từ trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ. Khiến Diệp Lâm Uyên sốc đến tận óc, ngây ngốc nhìn chằm chằm từng hành động của cậu... Cô không ngờ tên này có chuẩn bị mà đến! (1)
Mọi biểu cảm của Diệp Lâm Uyên, đều bị Dương Dịch Xuyên thu hết vào tầm mắt, cô càng nhìn cậu như vậy, cậu càng hứng thêm, miệng vừa xé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-nhieu-thanh-nghien/3728558/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.