Lúc Tô Cách đang gấp quần áo thì di động đột nhiên đổ chuông.
Chạy tới cầm lên xem, là Trần Mục Dương.
Cậu giật nảy mình, không ngờ đối phương gọi lại cho mình. Làm sao bây giờ? Cậu cũng không biết nên nói gì.
Mà người kia vô cùng kiên nhẫn, không hề qua đường đứt gánh, cứ gọi mãi. Tô Cách vẫn là phải chịu thua nhận điện: “Alo?”
“Có chuyện gì?” Người kia tĩnh rành rọt hỏi.
“À? Không…” Tô Cách càng không biết nói sao. Nhớ anh? Chính cậu cũng thấy buồn nôn đây!
“Vừa rồi cậu gọi tôi.” Hôm nay Trần Mục Dương rất tốt bụng giải thích.
“Tôi… tôi bấm nhầm.” Tô Cách biết cái cớ này nghe điêu toa không tưởng.
“Cậu nghĩ tôi bị ngỗ?” Trần Mục Dương một chút cũng không nể nang: “Chuông reo mười hai lần.”
Bây giờ điện thoại cũng có chức năng đếm số lần chuông đổ à?!
“À… Tôi muốn nhắc anh nhớ về đoàn, có cảnh quay đêm.” Tô Cách vắt não suy nghĩ mới kiếm được một câu trả lời bài bản.
“Ừ biết rồi. Mai mấy giờ cậu về?”
“Sáng mai xuất phát, cụ thể thế nào thì tôi chưa mua vé.”
“Mua xong báo tôi.”
Báo anh làm chi?! Tô Cách lập tức tự hỏi, đang do dự xem có nên thắc mắc hay không thì Trần Mục Dương đã cúp điện thoại cái rụp.
Hành động này khiến Tô Cách đang hi vọng rồi lại thất vọng…
Một đêm mộng đẹp, Tô Cách thức dậy, việc đầu tiên là gọi cho mẹ, báo với bà rằng mình chuẩn bị đi xe khách trường, bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/3094428/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.