Tô Cách không biết công ty xếp mình đi thử vai nhân vật nào, nhưng nên ăn mặc đẹp trai rạng rỡ như ánh mặt trời một chút thì tốt hơn.
Cậu gần như lục tung cả tủ đồ, bới bới đào đào tìm tìm một hồi, khoa tay múa chân đụng chạm một chút vào bộ này, trông cũng rất hợp, lại thử bộ khác, tìm như kiểu đi thi nam vương không bằng.
Bây giờ thì cậu lại mắc luôn chứng sợ hãi không biết nên mặc quần áo gì đi thử vai.
Trần Mục Dương đứng ở cửa, châm chọc: “Em cho rằng mình đi thi hoa vương hả?”
“Thì em cũng phải để lại ấn tượng tốt cho đạo diễn chứ? Phải ăn bận thật là đẹp!” Tô Cách lơ đễnh trả lời.
Cậu đã bắt đầu hình thành cái thói quen xoay xoay trong cái quy tắc này.
“Này Trần Mục Dương, anh nói xem em mặc áo len hay áo sơmi đẹp hơn?” Cậu dò hỏi.
“Muốn nghe ý kiến của anh?” Trần Mục Dương hình như thật sự để ý loại câu hỏi này: “Cái gì cũng không mặc.”
“Trần Mục Dương! Sao anh còn chưa đi chết hả?!”
Trần Mục Dương lững lờ rời khỏi, Tô Cách cuối cùng vẫn là mặc trang phục cực kỳ bảo thủ là quần bò tối màu với áo caro xám cùng áo măng tô, hiện nay đang thịnh hành phong cách ăn mặc kiểu Hàn Quốc này, xong còn dùng gel vuốt tóc của Trần Mục Dương hất hết mái lên mới vừa lòng ra cửa.
Trần Mục Dương đang ngồi trên sopha đọc báo, Tô Cách đi ra mà đầu anh cũng không thèm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/3094412/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.