Bà Tô đã nghỉ hưu, bình thường Tô Cách đều gửi cát xê về cho bố mẹ, khá dư dả nên bà hoàn toàn có thể nghỉ hưu non.
Vì vậy đã cố ý chuẩn bị một bàn tiệc chờ con trai về nhà quây quần.
Nghe được tiếng mở cửa, bà liền từ trong bếp ra đón, vừa thấy Tô Cách là mặt mày rạng rỡ, nhưng mắt thấy Trần Mục Dương lấp ló phía sau, nụ cười trở nên sượng sùng.
“Sao cậu ta cũng đến?”
“Trần Mục Dương… lo con đi một mình không an toàn nên mới đưa con về.” Tô Cách cẩn thận giải thích.
Bà Lâm nghĩ người ta cận thận đưa đón con bà, nếu mình cứ mặt nặng mày nhẹ thì không phải phép, sắc mặt mới thoáng hoà hoãn, nhưng vẫn cứng ngắc nói: “À, cảm ơn cậu.”
Trần Mục Dương cũng không để bụng đáp: “Cô ơi, mình không cần nói cảm ơn đâu ạ. Thật ra lần này con muốn đón năm mới cùng Tô Cách nên mới đến quấy rầy cô chú. Mong cô thông cảm ạ.”
“Cái gì? Cùng ăn Tết?”
Trước khi khởi hành, Tô Cách đã lường trước để chuẩn bị đối đáp, nhưng phản ứng của mẹ khiến cậu trong phút chốc không biết nói thế nào.
“Mẹ ơi… là thế này…” Tô Cách toát mồ hôi giải thích: “Bố mẹ Trần Mục Dương đều ở nước ngoài, mà người Tây đâu có ăn Tết như mình. Anh ấy lớn đến nhường này mà đón Tết chưa được mấy lần, mẹ nói mà xem, năm mới không được ăn cơm tất niên, cũng chẳng có quần áo mới, đáng thương biết bao… Nên con mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/2484865/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.