Bà Tô cẩn thận lựa từng bộ quần áo cho Tô Cách cùng Trần Mục Dương thử.
Với Trần Mục Dương thì khỏi phải nói, bộ nào mặc lên người cũng như mắc treo quần áo. Còn Tô Cách sau khoảng thời gian ngấm máu nghệ thuật cũng đã có chút khí chất.
Dù không cao lắm, nhưng dáng gầy thẳng, cũng là một cái móc áo không thua kém.
Nhân viên không thấy rõ mặt Tô Cách cùng Trần Mục Dương, nhưng vẫn rất chuyên nghiệp khen ngợi: “Con trai của quý bà này dáng người đẹp quá, mặc bộ nào cũng hợp? Trước giờ tôi chưa gặp vị khách nào mặc đồ của chúng tôi đẹp đến vậy!”
Bà được nịnh đến lòng nở hoa, ngân sách tự nhiên biến thành không giới hạn, ví dần xẹp xuống.
Tô Cách có chút tiếc tiền, mẹ dành hết số tiền này sắm sửa cho bản thân cậu sẽ không tiếc, nhưng cuối cùng hầu hết lại đổ vào cậu, thật sự không đáng.
“Mẹ ơi, con không cần nhiều đồ đâu, cứ mua bừa là được, mẹ cứ giữ lại mà tiêu hoặc mua quần áo cho bố đi.”
“Đồ của bố con đã mua xong từ lâu, mà ông ấy cũng chẳng ra ngoài, cần gì đồ mới. Con thì khác, con xem mấy bộ mang về ăn Tết đi, mua được mấy năm rồi, phải sắm chứ.”
Không chịu được sự cương quyết của bà Tô, cuối cùng cả buổi chiều hai người theo chân, ngay cả quần áo của Trần Mục Dương cũng do bà trả tiền.
“Mẹ! Anh ấy có tiền mà! Còn giàu hơn nhà mình đó!” Tô Cách bất mãn kêu.
Bà Tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/2484864/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.