“Đừng đánh giá thấp Viên vương, càng không thể đánh giá thấp Trần Hùng.”
Vương Bái dùng tay xoa nhẹ hai bên thái dương, nói: “Từ nhà họ Kiều ở tỉnh Hồ Nam đến nhà họ Thẩm cùng nhà họ Tô của Tô Hàng, những chuyện mà Trần Hùng và Viên vương đã làm, các cậu đều hiểu rõ. Đây tuyệt đối không phải là chuyện mà người bình thường có thể làm được. Hai người bọn họ càng có thể làm ra những chuyện mà người bình thường không thể làm.”
“Nhưng anh hai, bây giờ là cả phía Nam đó.”
“Đúng đó, cả phía Nam luôn. Tuyết Phong, Lâm Minh Vũ, hai người đã chiến đấu bao nhiêu năm như vậy, mục đích thực sự không phải là đứng ở nơi cao nhất của phía Nam ngắm phong cảnh sao?”
“Đây là những lời lúc đầu Viên vương nói với chúng ta, cơ hội lên như diều gặp gió.”
Nói đến đây, ánh mắt Vương Bái lộ ra vẻ kiên định, nói: “Mặc dù Bắc Giang chúng ta thậm chí còn không được coi là gia tộc giàu có, nhưng chúng ta tuyệt đối không yếu, lần này đến Tô Hàng không thể để người ta coi thường chúng ta được.”
“Đúng.”
Đoàn xe đi dọc theo vùng ngoại ô ở phía Tây thành phố đi vào trong thành phố.
Mà lúc này, trên một ngọn đồi nhỏ phía trước có hai bóng người đang kề vai đứng cạnh nhau.
Đây là hai người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, cách ăn mặc và phong cách của họ có chút kỳ lạ.
Trong đó có một người đầu trọc to lớn vạm vỡ, vác một chiếc rìu trên vai, đó là loại rìu thường dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-duc-hoang/900913/chuong-1277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.