Uông Trình gật đầu nói: “Đúng vậy Tổng giám đốc Tôn. Cho nên chuyện này chúng ta vẫn nên từ từ, đợi hoàn thành chuyện kia, muốn đối phó với một Trần Hùng, không phải là chuyện trong tay sao? Chúng ta để anh ta kiêu ngạo thêm mấy ngày nữa, đến lúc đó thì chơi chết anh ta.”
“Ha ha.”
Tôn Ngọc Vinh bật cười, cười vô cũng tà ác: “Uông Trình, mày nói xem tối nay bên phía Phó Văn Lâm đấu giá từ thiện thu được nhiều như vậy, hơn nữa trong cuộc đấu giá này, ông ta cũng kiếm được không ít tiền. Số tiền này, anh ta thật sự sẽ quyên góp sao?”
Uông Trình nói: “Phó Phó Văn Lâm là một nhà từ thiện lớn nổi tiếng ở Tô Hàng, chắc ông ta sẽ quyên góp.”
“Ha ha ha, cho dù muốn quyên góp, cũng sẽ thông qua nền tảng của tập đoàn Ngọc Tề chúng ta.”
Tôn Ngọc Vinh cười ha ha, trong đầu anh ta đã xuất hiện một kế hoạch.
“Tao không động đến Trần Hùng, cũng không động đến tập đoàn Ngọc Thanh, nhưng tao sẽ động đến Phó Văn Lâm, sẽ không có ai nói gì được tao đúng không?”
“Ha ha, hơn ba nghìn tỷ đấy. Nếu như quyên góp thông qua nền tảng tập đoàn Ngọc Tề, Uông Trình, mày nói xem chúng ta có thể được bao nhiêu lợi nhuận?”
Đồng tử của Uông Trình hơi co lại, anh ta không ngờ Tôn Ngọc Vinh vậy mà lại vô liêm sỉ như vậy. Nếu như số tiền quyên góp này thật sự sẽ quyên góp thông qua nền tảng tập đoàn Ngọc Tề, e rằng sẽ bị Tôn Ngọc Vinh ăn đến cả xương cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-duc-hoang/900836/chuong-1200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.