Nhưng ý thức của cô vẫn dừng lại trong mơ câu người đàn ông kia còn chưa nói xong ——
Không nên?
Hoắc Trọng Lâu nói không nên cái gì?
Sắc mặt Tần Khả trắng bệch, làm thế nào cũng nghĩ không ra.
Người phục vụ bàn trước mặt hình như cũng bị phản ứng đột ngột của cô làm giật mình, vội vàng bình tĩnh lại mới cung kính mở miệng:
"Tiểu thư, xin lỗi đã quấy rầy cô. Chỉ là, Tiểu Hoắc gia lên tiếng, mời cô qua bên kia ngồi."
"...!"
Vẫn còn dư lại hoảng sợ với Hoắc Trọng Lâu trong mơ, vừa nghe thấy tên họ đó, cơ thể Tần Khả vô thức run lên, "Tiểu Hoắc gia? Ai?"
Phục vụ bàn sửng sốt, liếc mắt quan sát Tần Khả một cái mới xác định đối phương thật sự không biết, anh ta bất đắc dĩ nói: "Hoắc Tuấn, Tiểu Hoắc gia. Quán bar Hell này là cậu ấy đứng tên, ghế dương cầm cô ngồi cũng là vị trí đặc biệt của cậu ấy."
"..."
Nghe thấy hai chữ "Hoắc Tuấn", lúc này Tần Khả mới thở phào nhẹ nhõm.
Thấy bộ dạng ngây thơ vô tội của cô gái, trong lòng người phục vụ bàn cũng khó tránh khỏi cảm thông, lại nhỏ giọng bổ sung một câu.
"Tiểu Hoắc gia ghét nhất là người khác chạm vào đồ của cậu ấy, kêu tiểu thư qua đó, chắc cũng là vì chuyện đàn dương cầm này."
"Cảm ơn." Tần Khả khẽ gật đầu với đối phương, "Làm phiền anh dẫn tôi qua đó nhé."
Thấy Tần Khả đáp ứng thoải mái như vậy, phục vụ bàn lại sửng sốt, cuối cùng xoay người đi phía trước dẫn đường.
"Tiểu thư mời đi theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-cuong-yeu-em/169276/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.